Ngày con đi làng ta chưa có điện
Ngõ xóm vẫn bụi mù, lầy lội những nắng mưa
Mẹ ngồi bờ tre hóng mát những ban trưa
Cha lót ổ rơm qua mùa Đông lạnh giá
Làng xóm vẫn còn nghèo, nhà phên thưa mái lá
Cả làng mình chưa có nổi một chiếc xe (máy)
Trai gái tìm nhau trăng lơ lửng đầu hè
Và thịt cá chỉ mong ngày giỗ cưới.
Cầu thực tha phương mấy chục năm về lại
Tóc đã bạc màu, gối đã mỏi, chùn chân
Mặn ngọt buồn vui nếm trải đã bao vùng
Nay trở về quê, diệu kỳ thay sung sướng.
Đổi mới đi lên trạm, đường, trường, điện
Thay đổi diệu kỳ mỗi ngõ xóm, đường quê.
Điện đã lung linh khắp muôn nẻo đi về
Bê tông hóa qua từng làng, từng xã
Ngói đỏ cao tầng, thay nhà tranh mái lá
Trai gái hẹn hò tiếng xế nổ bon bon.
Mát Hạ, ấm Đông trẻ cắp sách đến trường
Mùi thịt cá tỏa thơm lừng khói bếp.
Cuộc sống người dân quanh năm “vui như Tết“
Đọi nước Chè xanh ấm nghĩa xóm, tình làng
Điệu ví, câu hò vẫn văng vẳng yêu thương
Như tiếng ai xưa ngân ngàn đời vọng lại.
Nay con trở về sau bao năm xa ngái
Cha mẹ chẳng còn giữa thay đổi quê hương
Quy luật tử sinh, vẫn biết ấy lẽ thường
Nhưng khóe mắt vẫn cay cay ngấn lệ
Đất nước, quê hương, mẹ cha luôn vẫn thế
Đi cả một đời, dâng trọn cả niềm yêu ./.
Nghệ An 6.11.25
LÊ QUANG
